Truyện: Hơp Thể Song Tu

Đang đọc: Chương 262: Ta muốn, Giới đồ! (1+2+3)

Nội dung truyện

Trong lòng Thạch Binh tuyệt không bình tĩnh.

Vô cớ bị triệu hoán đến hỏa đài, lại lâm trận với hai đại hoang thú, một đại yêu tướng, cho dù là trời sanh ra để chiến đấu,trong lòng Thạch Binh cũng cảm thấy nặng nề.

Hắn không biết tại sao Ninh Phàm đối đầu với những thứ địch thủ như vậy.

Hắn chỉ biết, trong con mắt rồng của đối phương, đằng đằng sát khí, hôm nay không đánh, tuyệt không có kết quả tốt.

- Thạch Binh, Huyết Long giao cho ngươi... Vi Lương, Hắc Long, do nàng đối phó... Kiếm này, cho nàng mượn...

Do lo lắng sự an nguy của Vi Lương, hắn điểm vào mi tâm, lấy ra một đạo Tinh Quang Kiếm ảnh, đưa vào tay nữ thi.

Nữ thi ngoan ngoãn gật đầu, đối với mệnh lệnh của Ninh Phàm, không có bất kỳ kháng cự nào.

Cảm ứng được chỉ là Hắc Long mà lại dám lộ ra sát ý đối với Ninh Phàm, từ trong xương cốt của nữ thi, một chút cao ngạo của con gái Thiên đế hóa thành ma quang xanh thẫm trong mắt.

- Ngươi... To... Gan!

Nói xong, nữ thi bước ra một bước, một tay cầm kiếm, một tay cầm châm, cong ngón tay chỉ châm ra, tiên châm hóa thành một đạo hàn mang, đâm thẳng vào Hắc Long, làm cho thần sắc Hắc Long vốn đang cuồng vọng, bỗng nhiên đại biến.

- Linh ấn kiếm! Tiên phách băng châm của Cổ Thiên đình!

Dưới sự bất ngờ, không kịp đề phòng, âm ảnh đen xì chớp lên một cái tránh né, nhưng vẫn bị hàn mang đâm vào bên trong cơ thể, châm đâm vào tiên mạch, bức hướng về yêu đan, còn nữ thi thì hóa thành một đạo u lục quang ảnh, bước sen đạp một cái, đã xuất hiện sát bên người Hắc Long.

Khó khăn lắm mới không chế ngăn được tiên châm đánh lén, khi nhìn thấy nữ thi đến gần, Hắc Long mắt lộ hung mang, vung một trảo chụp vào ngực của nữ thi.

Một trảo này, cơ hồ có thể làm trọng thương hóa thần sơ kỳ, nhưng huy tới trước thể nữ thi, chỉ giơ tay lên một cái, thật giống như gió táp xế điện, móng tay của nữ thi trở nên dài ra, năm ngón tay thành trảo, cùng va chạm vào một trảo chụp tới của Hắc Long. Dưới lực va chạm cực lớn, nữ thi không lùi nửa bước, còn Hắc Long thì lại bị chấn cho nội tạng trọng thương . Nữ thi không ngờ lại thẳng thừng dùng trảo này xé đứt trảo của Hắc Long!

Chẳng qua là long trảo bị xé đi, chốc lát sau, bóng đen ngưng tụ lại lần nữa, dường như miễn dịch đối với thương thế vật lý...

Hắc Long cắn răng, cố nhịn cơn đau như ăn vào xương cốt. Trong con mắt yêu của nó lộ ra vẻ hoảng sợ, cái luyện thi trước mắt này khí lực có thể so sánh với hóa thần trung kỳ, lực phòng ngự của nhục thể lại có thể so với hóa thần hậu kỳ! Móng tay của một trảo này sắc bén e rằng có thể sánh với linh bảo tầm thường!

Không đợi hắn lui về sau, đã thấy nữ thi vung tay thon lên, Trảm Ly kiếm đã chặt đứt một cái Hắc Long long trảo khác, Hắc Long rống lên thảm thiết!

Chỉ vừa đối mặt, đường đường là Hắc Long hoang thú có hóa thần trung kỳ tu vi, lại bị nữ thi đánh trọng thương!

Nhất là cái Tinh Quang Kiếm ảnh kia... Hắc Long nhìn thấu kiếm này là linh ấn chi bảo, nhưng không nhìn ra, kiếm này lại khắc ấn đến hơn 7000 đạo linh ấn chữ Duệ , sắc bén vô cùng!

Sự sắc én này đủ có thể cắt nhỏ yêu thân ngưng tụ được một nửa dưới huyết vụ của nó!

Mà nhất là điều khiến cho hắn không kịp chuẩn bị là, một nửa yêu hồn hư ảo kia cũng bị kiếm này chém trọng thương!

Phải biết Hắc Long là Tội Long chi thân, chỉ còn dư lại yêu hồn. Nhưng mà yêu hồn này được bồi bổ ở trong Chân Linh Long huyết, nếu không phải là thái cổ thần binh thì không thể đánh trọng thương.

Không thể nghi ngờ gì nữa, kiếm này là thần binh chú tạo từ thái cổ tinh thần!

Mà ngay chỗ vết cắt, còn có ngọn lửa vô hình bắt đầu thiêu hủy yêu hồn của Hắc Long.

Thần thông này là phụ linh thần thông... Phần Hồn!

- Thương... Quang, Phải ... Chết!

Nữ thi đã lộ hung mang, cơ hồ lập tức áp chế và công kích Hắc Long.

Trong chốc lát, Hắc Long đã tràn ngập nguy cơ.

Huyết Long chấn động trong lòng, bị khí thế hung sát của nữ thi làm cho kinh hãi, dường như thứ mà nữ thi chém đi không phải là Hắc âm âm trảo, mà là cái trảo của chính mình...

Không đợi Huyết Long phát động tấn công Ninh Phàm, đã có Thạch Binh bước ra một bước, hóa thành Sơn lĩnh cự nhân, một bước đạp tới yêu hồn của Huyết Long!

Dưới lực của một bước này, yêu hồn của Huyết Long vỡ tan, tán thành huyết quang, rội lập tức ngưng tụ trở lại, đôi mắt rồng cũng tràn đầy sự tức giận.

- Hạ giới khôi lỗi mà dám đả thương thượng giới Long hồn, muốn chết!

- Hạ giới! Ai nói với ngươi, ta là hạ giới khôi lỗi! Ta là Huyết Long Tộc hoang thú chân chánh, ở trong ’Giới chiến’, ta cũng chém qua mấy người! Ngươi không phải là đối thủ của ta! Quý thuật, Thất Sát!

Trời bỗng hiện lên bảy viên huyết tinh, bắn xuống bảy đạo huyết quang.

Huyết quang bbắn xuống, sắc mặt của Huyết Long đại biến, không ngừng né tránh huyết quang.

Khuê thuật này đối với Huyết tộc, có sự khắc chế trời sanh!

Con rồng này là tội long của Huyết Long tộc, sống dựa vào Lôi Long tộc, ở trong mắt Thạch Binh, chỉ là một dư nghiệt của Huyết Long, không đáng nhắc đến!

Lý Bạn kinh hãi!

Mình vì để cầu thắng dễ dàng, đã triệu hoán Hắc Long, Huyết Long, không ngờ là hai đầu hoang thú này lại bị Ninh Phàm triệu hoán ra luyện thi, khôi lỗi, đánh bẹp, căn bản không còn sức đánh trả chút nào!

Đây là khôi lỗi gì! Cường đại như vậy, tuyệt đối không phải là của hạ giới!

Đây là luyện thi gì... đánh nhau với hóa thần trung kỳ hoang thú, không tổn hao chút nào, lại xé tét cánh tay của Hắc Long, dùng kiếm chém đứt trảo của nó...

Chẳng qua Lý Bạn không có nhiều thời gianđể suy nghĩ xem luyện thi và khôi lỗi vì sao lại kỳ dị như vậy.

Bởi vì Ninh Phàm, đã đằng đằng sát khí, từng bước đi tới!

Mỗi một bước, hắn cũng toát ra uy áp của hóa thần hậu kỳ , làm cho hô hấp của Lý Bạn muốn đình trệ hẳn lại.

Mỗi một bước, Ninh Phàm đều thúc giục vương huyết chi uy, khiến cho Lý Bạn muốn đốt long huyết, hai đầu gối cơ hồ như có một ý niệm là muốn quỳ xuống đất, thần phục!

- Ta là hậu bối của Lôi long, sao có thể thần phục! Yêu thuật, Huyết Hải!

Ngay sau khi Lý Bạn bấm chỉ quyết , ngàn dặm hỏa đài, vô số huyết vụ do bạn yêu bỏ mạng trước đó đua nhau bị Lý Bạn hút vào bên trong cơ thể.

Hắn tóc đỏ tung bay, huyết lân càng trở nên đỏ bầm hơn, quanh thân bốc lên lệ khí huyết quang!

Yêu thuật, Huyết Hải!

Ngày đó Lý Bạn dựa vào thuật này, tàn sát Giáng Châu thành, suýt nữa diệt được Ninh Phàm.

Tiếp theo một cái chỉ của Lý Bạn, huyết quang hóa thành vô số quang vũ, rơi xuống.

Thậm chí có không ít huyết vũ bay xuống La Vân Đô quận, phàm là yêu tinh bị huyết vũ dính vào , cho dù là nguyên anh hậu kỳ, cũng lăn đùng ra mất mạng .

Huyết vũ này, uy lực so với ngày xưa thậm chí còn mạnh hơn, xem ra yêu lực của Lý Bạn cũng đã tinh tiến không ít so với năm đó.

Chẳng qua là huyết vũ khi bay tới trước người Ninh Phàm, còn chưa dung hòa phòng ngự thân thể của Ninh Phàm, liền bị Ninh Phàm dùng ánh mắt ngăn cản huyết vũ rơi xuống.

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, tóc đen cuồng vũ, mắt như đế vương!

- Huyết vũ... Buồn cười! Ta cho phép ngươi làm mưa sao! Cút trở về!

Nghe tiếng la mắng của Ninh Phàm, tất cả hình thái pháp thuật của huyết vũchợt như trở nên sợ hãi lắm vậy, không dám rơi xuống nữa!

Cũng vào lúc Ninh Phàm dùng con mắt biểu lộ ra Vũ ý, toàn bộ huyết vũ đua nhau bay ngược lên trờitan rã mất tăm!

- Vũ chi thần ý! Sự minh ngộ của ngươi đối với thần ý này không ngờ lại cơ hồ đến mức ‘Hóa ý thành thuật’ rồi!

Vẻ mặt Lý Bạn kịch biến, chỉ là một con kiến hôi trước mắt, không ngờ đã sớm lĩnh ngộ Hư thần chi ý, và đã cảm ngộ thần ý đến mức hóa ý thành thuật, chỉ cần tâm niệm là có thể tạo thành mưa, dùng một ánh mắt là có thể làm cho mưa cuốn ngược lên trời!

Thuật này, không đánh mà tự thua. Thậm chí, Ninh Phàm chẳng thèm động đến ngón tay .

Năm đó Ninh Phàm đối mặt với thuật này, chỉ có thể hợp ý mưu lợi, khổ khổ cố gắng chống đỡ. Hiện giờ hắn cường đại đến mức chỉ bằng ánh mắt, tâm niệm, đã có thể phá vỡ thuật này!

Hóa ý thành thuật!

Lý Bạn lĩnh ngộ Huyết lý yêu ý, nhưng lại không lĩnh ngộ Lôi Long yêu ý...

Yêu ý của hắn, không những cấp bậc không bằng với Vũ ý của Ninh Phàm, mà độ sâu cảm ngộ ra cũng kém Ninh Phàm rất xa.

- Không thể nào! Bản tướng không ngờ lại không bằng ngươi!

Lý Bạn không cách nào tiếp nhận sự thật này.

Nếu Lý Bạn biết, Ninh Phàm còn có Ma La Sơn Ý phẩm chất còn cao hơn so với Vũ ý , e rằng là sẽ phát cuồng!

Ninh Phàm ép tới gầntừng bước một, cấp cho Lý Bạn cảm giác bị áp bách, càng ngày càng mạnh.

Lý Bạn hung hăng nắm quyền, móng tay đâm vào bàn tay, máu tươi chảy ròng.

Không cam lòng, hắn không cam lòng, bại bởi chỉ con kiến hôi hạ giới như vậy!

Hắn chỉ vào mi tâm, ngón tay đâm ngập vào thiên linh, rồi hung hăng kéo ra, từ từ rút ra một đạo trường tiên màu bạc lôi quang nổ ầm ầm.

Ngày đó hắn bị Ninh Phàm chém đi nửa đoạn Long cân, trải qua mấy chục năm tu dưỡng, Lý Bạn đã sớm bằng bí pháp tu cho Long cân trở về hình dạng cũ.

Long cân ở tay, Lý Bạn giống như cầm một đạo lôi tiên màu bạc, vụt mạnh về phía Ninh Phàm, gây nên sấm gió cực lớn.

Còn Ninh Phàm thì cũng giơ tay, giương Toái Thần tiên lên. Một roi này đánh ra huyết lôi, nghênh đón Ngân Lôi tiên của Lý Bạn !

- Toái!

Toái Thần tiên chỉ luyện chế có nửa cái gân rồng, nhưng sau khi được Ninh Phàm tế luyện, cộng thêm Lục Uyển Nhi bỏ tâm huyết phụ linh, lần lượt trui luyện Huyết lôi Thiên kiếp, uy lực của roi này há là thứ ngân tiên của Lý Bạn có thể so sánh được.

Huyết ảnh giương lên, bách tiên cùng chiến, ngân tiên vỡ nátLong cân đứt, Lý Bạn hộc máu bị thương, mắt lộ vẻ điên cuồng.

- Không thể nào! Không thể nào! Long cân của bản tướng, lọt vào trong tay ngươi, sao lại bị luyện thành chí bảo như vậy!

- Pháp bảo này, bản tướng muốn lấy lại! Long cân, bản tướng muốn luyện hóa vào trong cơ thể lần nữa! Như vậy, việc bản tướng đột phá hóa thần trung kỳ cầm chắc trong tầm tay!

Lý Bạn dường như bị ma nhập, vỗ vào trữ vật đại, lấy ra một đạo huyết kiếm cổ xưa và phá tổn.

Huyết kiếm trong tay, một đạo hoang cổ hung sát chi khí đập vào mặt, cho dù là Lục Đạo Trần và Lục Giới Phần ở ngoài hỏa đài , cũng đều cảm thấy một chút rung động.

Vào lúc huyết kiếm hiện thân, Ninh Phàm lần đầu tiên dừng lại bước chân ép tới gần, ánh mắt ngưng trọng.

Huyết kiếm này, cực kỳ kinh khủng, mà nếu Ninh Phàm nhìn không sai, trên huyết kiếm tổng cộng có... Ba đạo phong ấn!

Phong ấn ấy tựa hồ là để áp chế uy lực của huyết kiếm.

Bị phong ấn, uy lực huyết kiếm vẫn đạt tới phẩm cấp linh bảo.

- Chu Minh! Bản tướng rốt cuộc cấp cho ngươi... cơ hội dập đầu cầu xin tha thứ lần nữa! Đừng có ép ta thi triển kiếm này! Kiếm này chính là do yêu soái tặng cho, lấy Thiên yêu cấp Huyết long cốt luyện chế. Không phá phong ấn, nó là linh bảo. Mỗi một lần phá đi một đạo phong ấn, nó sẽ đề thăng một phẩm cấp. Chỉ cần bản tướng phá ra đạo phong ấn thứ nhất, pháp bảo này liền trở thành phàm hư cấp hư bảo! Một cú đánh của hư bảo, hủy diệt trời đất, vạn dặm núi sông thành hư, người của La Vân đều phải chết cùng với ngươi!

Lý Bạn tràn đầy sát cơ , nhưng đổi lấy chỉ là sự khinh thường của Ninh Phàm.

- Kiếm này huyết khí quá nặng, ngươi không dùng được!

- Nói bậy! Bản tướng sẽ dùng cho ngươi xem!

Lý Bạn nói xong, liền vận chỉ quyết lên, phá đi một đạo phong ấn trên huyết kiếm.

Quả nhiên như Ninh Phàm nói, đạo phong ấn thứ nhất chỉ bị phá đi một nửa, huyết khí nặng nề khiến cho Lý Bạn cơ hồ hít thở không thông.

Ngực hắn như trúng đòn nghiêm trọng, làm cho huyết lân tướng giáp vỡ nát. Lý Bạn đột nhiên giận dữ, nhìn phong ấn của huyết kiếm vẫn còn nguyên như lúc ban đầu, đột nhiên giận dữ.

- Chỉ là Huyết Long yêu kiếm, lại dám không phục lệnh của bản tướng ! Đáng ghét!

Trông thấy Lý Bạn phá phong ấn thất bại, Lục Đạo Trần thở phào nhẹ nhõm.

Nếu để cho Lý Bạn phá phong ấn ra, cố dùng sức mạnh thúc giục hư bảo, chưa kể cảnh giới tới không đủ thi triển hư bảo sẽ gây ra phản phệ khủng khiếp bao nhiêu, chỉ biết diện tích mấy vạn dặm của La Vân Đô quận tuyệt đối sẽ bị Lý Bạn dùng một kiếm này san bằng.

Kiếm này không phá phong ấn, thật là chuyện tốt không còn gì bằng.

Nhưng Lục Đạo Trần thì trong lòng càng kinh hãi hơn.

Kiếm này nếu phá ra đạo phong ấn thứ nhất, liền từ linh bảo tấn nhập vào phàm hư hư bảo.

Xé ra phong ấn thứ hai thì sẽ từ phàm hư tấn thăng làm tiên hư chi bảo.

Nếu xé ra đạo phong ấn thứ ba ... Kiếm này, chính là tiên bảo!

Tiên bảo đánh ra một kiếm, cho dù là toái hư cũng chưa chắc tiếp được... Trọng bảo như vậy, Lý Bạn có thể có được, như vậy hắn ở trong Thái cổ Lôi long tộc rốt cuộc có bối cảnh thâm hậu như thế nào...

- Lục Bắc, có dám giết Lý Bạn hay không!

Lục Đạo Trần, bắt đầu đắn đo...

Nhưng khi nhìn thấy trong mắt Ninh Phàm hoàn toàn không có vẻ sợ Lý Bạn chút nào, lão ta hoàn toàn yên tâm.

- Người này, không sợ Thái cổ Lôi long, không sợ Thiên Yêu, như vậy thì hay lắm, hay lắm! Như vậy, Lục soái có thể được cứu rồi...

Từng bước ép áp tới gần, chống chịu huyết kiếm hung mang bắn tới, cho dù là Ninh Phàm cũng không cảm thấy thoải mái chút nào.

Nhưng hắn biết Lý Bạn đang tự rước lấy quả báo của mình. Bằng vào Lý Bạn không thể thao túng được huyết kiếm này, nếu miễn cưỡng thực hiện, ắt sẽ bị phản phệ!

Linh bảo dù là loại bình thường, cũng không phải là kẻ có tu vi hóa thần sơ kỳ có thể thao túng.

Huyết kiếm này vô cùng lợi hại, thật sự là thứ mà Ninh Phàm bình sinh mới gặp. Thậm chí hắn có cảm giác, nếu mình lấy được huyết kiếm này, và nghĩ cách phá bỏ được ba đạo phong ấn, thì cho dù là Niết Hoàng cũng có thể bị hắn dùng một kiếm đánh cho trọng thương!

- Ta muốn kiếm này!

Ánh mắt Ninh Phàm đầy vẻ cương quyết, một bước hóa làm yên ảnh, khi cách Lý Bạn ba trượng thì dừng bước.

Ở khoảng cách này, nếu không thi triển thủ đoạn, cho dù là Ninh Phàm đều không cách nào tới gần Lý Bạn hơn nữa.

Có thể tưởng tượng được, Lý Bạn tay cầm huyết kiếm, chính diện đối mặt với kiếm uy, áp lực nặng nề như thế nào.

Không thể động đậy, không thể động đậy!

Huyết kiếm chi uy, cố định quanh thân Lý Bạn, khiến cho hắn không cách nào nhúc nhích!

Kiếm này, chỉ sau khi hắn đột phá hóa thần trung kỳ, mới miễn cưỡng thi triển.

Nếu năm đó không bị Ninh Phàm gây trọng thương, chém đi Long cân, mấy chục năm qua đi, thời khắc này Lý Bạn hơn phân nửa đã đột phá hóa thần trung kỳ, và đã có tư cách miễn cưỡng thi triển kiếm này.

Đáng tiếc, bởi vì Ninh Phàm chen vào hết thảy mọi chuyện đều đã thay đổi...

Thân hình bị huyết kiếm trấn áp, Lý Bạn không cam lòng!

Nhưng khi thấy Ninh Phàm cũng bị huyết kiếm uy áp, không cách nào đến gần mình, nhân cơ hội đó đánh lén, trong lòng Lý Bạn cảm thấy sảng khoái.

Mình dầu gì cũng bằng long huyết trong tay cầm được huyết kiếm.

Còn Ninh Phàm, ngay cả bước vào khoảng cách ba trượng dưới huyết kiếm kiếm uy cũng không được...

- Ngươi rốt cuộc, không bằng ta, Huyết Long yêu kiếm này, lấy xương cốt Thiên Yêu Huyết Long chú tạo thành, không phải là yêu huyết ngưng uy, không thể thao túng... Ngươi cho dù có tư chất cao hơn nữa, lĩnh ngộ trên yêu huyết, cuối cùng cu4ng không bằng bản tướng! Ngươi cho là, giác tỉnh vương huyết thì giỏi lắm sao! Ngươi có hiểu sứ mạng huyết mạch của mình không?!

Lý Bạn cất tiếng cười to, tiếng cười rơi ở bên tai Ninh Phàm, lại bỗng nhiên nổ vang như xuân lôi, dường như hắn đã hiểu rõ cái gì đó.

Sứ mạng...

Từ khi mình giác tỉnh vương huyết tới nay, từ đầu đến cuối cảm thấy có một đạo cách mô cùng huyết mạch này.

Mới đầu, Ninh Phàm cho là, bởi vì mình là nhân tộc, người không phải là yêu, cho nên không cách gì hòa hợp hoàn toàn cùng yêu huyết.

Nhưng hôm nay, hắn đột nhiên tỉnh ngộ, ý nghĩ trước đây của mình đã sai rồi...

Sứ mạng, sứ mạng... Yêu tộc, từng là chúa tể của thiên địa, mỗi Chân Linh của một tộc, đều có sứ mạng của tộc đó.

Thái cổ Lôi long, được giao phó cho Lôi Đình thiên phú, chính là để chưởng lôi cho thiên đạo.

Thái cổ Hỏa phượng, được giao phó cho hỏa diễm thiên phú, chính là để chưởng hỏa cho sinh linh.

Phù Ly... Ý nghĩ mà tộc này tồn tại, là cái gì...?

Phù Ly Phù Ly, cái gì là Phù Ly...

Đứng cách xa huyết sắc kiếm mang ba trượng, Ninh Phàm nhìn Lý Bạn có thể giết mà khó giết đó, nhìn huyết kiếm có thể thấy mà lấy không được đó, trầm mặt, im lìm.

- Nếu ta hiểu ra sứ mạng của Phù Ly, hòa hợp hoàn toàn cùng với yêu huyết, thì có thể bằng vào vương huyết, tùy tiện vượt qua khoảng cách ba trượng này... Chẳng qua là, Phù Ly tộc, sứ mạng là gì...

- Xuyên thủng ảo ảnh, diễn hóa huyễn thuật... Đây là Phù Ly thiên phú, nhưng hàm nghĩa của thiên phú này, là cái gì...

Ninh Phàm nhắm mắt, kèm theo sự suy nghĩ của hắn , trong yêu huyết, tổ huyết màu tím đen bắt đầu sôi trào.

Nhiệt độ nóng bỏng bao phủ quanh thân Ninh Phàm, hắn dường như đang chìm đắm vào trong tâm thần, nghe được một thanh âm...

- Phù Ly, phù thiên chi khuynh, ly khấu chi tâm!

Thanh âm này lặp đi lặp lại, vang vọng ở trong thức hải của Ninh Phàm.

Mười lần, trăm lần, ngàn lần...

Yêu tinh bên con mắt bên trái, nhanh chóng xoay tròn, tử quang lấp lóe.

Giờ khắc này, Ninh Phàm đã hiểu...

Phù Ly, cái gọi là thiên phú nhìn xuyên thủng ảo ảnh, chính là nhìn ra tệ đoan của thiên đạo, rốt cuộc cũng chính là vì phù chánh thiên đạo!

Còn thiên phú diễn hóa ảo ảnh của nó, là vì để mị hoặc tâm trí của địch nhân, làm loạn tâm trí của kẻ thù!

Tộc này, là sứ giả chuyên giám sát thiên địa. Một khi thiên đạo xuất hiện biến cố, tộc này cần đứng ra chỉnh lý, sửa chữa.

- Đây cũng là nguyên nhân đời đời Phù Ly bị nguyền rủa sao...

Ninh Phàm bước ra một bước, bước vào trong vòng ba trượng!

Vào lúc này, trong con mắt bên trái của hắn, dường như dâng lên một sự kiêu ngạo.

Kiêu ngạo, không phải chỉ có một mình Ninh Phàm, mà là ssự kiêu ngạo thuộc về Phù Ly tộc.

Phù Ly tộc, phụ trách giám sát thiên đạo, thế nhân đều sợ hãi, sùng bái. Cảm ngộ thiên đạo, chỉ là thuộc hạ của Phù Ly!

Sự kiêu ngạo này, ngay cả Thiên đạo cũng dám miệt thị, huống chi chỉ là uy lực của Huyết Long yêu kiếm!

- Toái!

Một chữ toái của Ninh Phàm , kiếm mang ba trượng vỡ nát!

Lý Bạn khôi phục lại cử động, nhưng cầm huyết kiếm mà trong lòng rét lạnh.

Ánh mắt của Ninh Phàm vào giờ khắc này, tạo cho hắn một cảm giác cao không thể leo tới, giống như mình đường đường là Long Tộc, nhưng ở trong mắt của người này , cũng không đáng nhắc tới...

- Lý Bạn, ta cho ngươi một cơ hội , lấy kiếm này chém ta, nếu bại, là chết!

- Đây là ngươi tự tìm!

Dưới sự uy hiếp của Ninh Phàm, Huyết Long yêu kiếm không dám tàn phá nữa, Lý Bạn đã hoàn toàn thao túng được kiếm này.

Cho dù không phá mở phong ấn, nhưng kiếm này đã linh bảo, uy của một kiếm đủ để chém chết hóa thần sơ kỳ.

- Chết!

Kiếm chém ra, huyết kiếm bay lên không, đâm ra một đạo huyết sắc kiếm quang.

Kiếm một phân mười, mười phân trăm, trăm phân ngàn, ngàn phân vạn.

Vạn đạo kiếm ảnh, như Lưu Tinh đuổi nguyệt, đâm xuống Ninh Phàm.

Dưới mưa kiếm, cho dù là hóa thần sơ kỳ, cũng phải chết.

Nhưng thấy giờ khắc này, Ninh Phàm tóc đen không gió tự động, biến dài ra, trên gương mặt trái xuất hiện hắc văn yêu dị, hóa thành mặc mặc ảnh, tản ra!

Mưa kiếm, đâm hụt vào không khí!

Lý Bạn ngẩn ra, sau một khắc, chợt cảm giác nguy cơ phủ trùm xuống, hắn vội vàng hoành kiếm ngay ngực, nhưng lại không ngăn được mặc mặc ảnh đánh tới.

Bị mặc mặc ảnh cuốn lấy, thân thể hắn vốn đã trọng thương, bắt đầu ở trong mặc mặc ảnh chia năm xẻ bảy.

Yêu thân, bị cắn nát!

Lúc mặc ảnh ngưng trở lại hình, yêu hồn của hắn đã bị Ninh Phàm khinh miệt nắm ở trong tay, một tay khác thì cầm huyết kiếm.

Huyết Long yêu kiếm, không phải là Long Tộc thì không thể sử dụng, ở trong tay Ninh Phàm, yêu kiếm không cam lòng!

Nhưng Ninh Phàm cung ngón tay tìm tòi, thân kiếm run lên muốn vỡ tan, huyết kiếm dường như biết sợ hãi, không dám kháng cự nữa.

Như vậy, thu phục được kiếm này!

Nhìn Lý Bạn yêu hồn trong lòng bàn tay, trong mắt Ninh Phàm dâng lên hàn mang.

- Muốn sống sao...

Hắn lãnh đạm nói.

- Muốn, ta muốn!

Lý Bạn đã lọt vào trạng thái cầu xin .

- Ngươi không nên dây vào ta!

Ninh Phàm cười lạnh, loáng một cái nuốt yêu hồn của Lý Bạn vào trong.

Hắn ngẩng đầu, mắt đối mắt với Lục Giới Phần, tay cầm yêu kiếm, khí thế như hồng.

Lúc này đây, Ninh Phàm, tạo cho Lục Giới Phần một cảm giác không thể chiến thắng. Lần đầu tiên lão đối mặt với Ninh Phàm, sinh ra một chút kiêng kỵ.

- Ta muốn, Giới đồ!

Thanh âm đạm mạc, ở trong thức hải của Lục Giới Phần, lại vang lên một cách uy nghiêm!

- Ta muốn, Giới đồ!

Ninh Phàm giơ Huyết kiếm lên, chỉ thẳng vào Lục Giới Phần.

Dường như nếu đối phương thất tín, là kiếm này liền chém về phía kẻ đường đường Hỏa tướng!

Trong nháy mắt, Huyết Long bị Thạch Binh trấn phục, Hắc Long bị nữ thi đánh tàn phế. Nhìn hỏa đài đọng lại tàn huyết bừa bãi, sắc mặt của Lục Giới Phần cực kỳ khó coi.

Lão vốn định ra ba phương pháp để lấy được La Vân Giới đồ.

Lệnh cho Lục Bắc trộm! Lệnh cho Tịnh Vân uy hiếp! Hoặc lấy bằng đổ chiến, đánh cuộc dùng sức mạnh chiếm!

Nhưng mà ba con đường này đều chỉ vì một mình Ninh Phàm mà thất bại hết.

Huyết Long yêu kiếm, kiếm này đối với Lục Giới Phần có máu Huyết Long , dường như có sự áp chế trời sanh.

Kiếm uy hòa hợp, thanh âm Cửa Ninh Phàm giống như biến thành hai.

Một là tự bản thân hắn, một là mệnh lệnh của Thiên Yêu Huyết Long trong kiếm cốt .

Ta muốn, Giới đồ!

Bên phe La Vân , có chỗ dựa là Yêu phi, có Lục Đạo Trần kềm chế, có Ninh Phàm cầm kiếm chém địch. Còn phe Tịnh Hỏa bộ , tam tướng đi vào La Vân, đều chết hết... Lục Giới Phần thấu hiểu, hôm nay, nếu lão không giao ra Giới đồ, thì khó mà sống sót rời khỏi La Vân.

- Lục Giới Phần, tuy ngươi là hóa thần hậu kỳ, bọn ta không giết được ngươi, nhưng nếu không giao Giới đồ, lão phu dùng Phong tứ chi lực liều mình, làm cho ngươi trọng thương, vẫn có thể làm được. Lựa chọn như thế nào, đương nhiên ngươi hiểu rõ!

Ánh mắt Lục Đạo Trần đục ngầu, thoáng qua ý uy hiếp.

- Hừ, thôi vậy, chỉ là Giới đồ, bản tướng không đến nổi thất tín với người! Cuộc đổ chiến lần này, là La Vân của ngươi thắng!

Ánh mắt của Lục Giới Phần tức giận, thần sắc cũng không lộ một phần, vỗ vào trữ vật đại, lấy ra cổ thú tàn đồ đỏ nhạt lớn bằng bàn tay, hung hăng ném cho Lục Đạo Trần, cùng lúc đó, hóa thành huyết yên bay ra ngoài vạn lý, độn đi.

Lục Đạo Trần không đuổi theo. Giới đồ đã ở trong tay, liều mạng với Lục Giới Phần, không đáng ...

Lão từ từ hạ xuống hỏa đài, từng bước đến gần Ninh Phàm. Cuối cùng, dưới cái nhìn chăm chú của La Vân yêu tộc, cầm Giới đồ giao vào tay Ninh Phàm.

- Tịnh hỏa Giới đồ, thuộc về ngươi! Về khối Giới đồ của lão phu ... Nếu ngươi đáp ứng lão phu một chuyện, nó cũng thuộc về ngươi!

- Chuyện gì!

- Yên tâm, đối với ngươi mà nói, tuyệt không phải là chuyện khó!

Ánh mắt Lục Đạo Trần thoáng qua vẻ mệt mỏi cùng yên tâm vui vẻ, ánh mắt quét qua Đô quận dưới hỏa đài, hít một hơi thật sâu, chợt lớn tiếng tuyên bố:

- Kể từ hôm nay, Lục Bắc ta là La Vân yêu tướng thứ tám, người nào không phục, tước đoạt quân chức, đuổi ra khỏi La Vân!

Ánh mắt của Lục Đạo Trần, kiên định không dời. Thanh âm vừa vang lên, toàn bộ La Vân Đô quận, nhất thời yên lặng.

Chưa bao giờ có bất kỳ người nào, không trải qua khảo hạch yêu tướng, chưa vào cảnh giới hóa thần, lại được tấn thăng yêu tướng.

Nhưng không ai hoài nghi thực lực của Ninh Phàm khi được đề bạt làm yêu tướng.

- Bọn yêu quái Đô quận chúng tôi, không kẻ nào không phục! Xin ra mắt Bắc tướng quân!

Bình Luận